Đăng ký

10. Tom Thomson

Họa sĩ người Canada Tom Thomson được nhìn thấy lần cuối khi đang chuẩn bị cho một chuyến câu cá bằng ca-nô ngày 8/7/1917. Thi thể ông được tìm thấy trôi dạt trên hồ Canoe tám ngày sau đó và cho tới nay đó vẫn là một trong những bí ẩn lớn nhất của Canada.

Có hai khía cạnh khác thường trên thi thể ông khi nhiều người tin ông không đơn giản là ngã xuống nước và chết đuối: một mảnh dây câu quấn 16 vòng quanh mắt cá trái của Thomson, và có một vết thương ở thái dương.



Một số nhà điều tra đồng ý với kết luận về vô ý ngã và chết đuối, nhưng còn có cả những giả thuyết khác, bao gồm khả năng ông gặp phải một trận lốc xoáy không ngờ tới trên hồ. Giả thuyết tự sát cũng đã được đặt ra.

Đồng thời, một số nhà điều tra khác lại tin rằng đó là vụ giết người. Trong số những người bị tình nghi có các tay săn trộm người Mỹ lẩn trốn ở Canada.

9. Thi thể biến mất của Frederick McDonald

Ngày 15/4/1926, cựu nghị sĩ Australia Frederick McDonald biến mất và không ai còn nhìn thấy ông nữa. Thi thể của ông không bao giờ được tìm thấy, nhưng người ta thấy một mảnh giấy tuyệt mệnh nói ông đã tự sát. Chưa từng có ai bị thẩm vấn hay truy tố trong vụ này, nhưng người bị tình nghi nhiều nhất là Thomas John Ley.

Ley là nghị sĩ liên bang Australia vào năm 1925, là một người đầy tham vọng và thủ đoạn. Không lâu sau khi làm nghị sĩ, ông này bị điều tra vì nghi ngờ đưa hối lộ. Ông này sẵn sàng chi 2.000 bảng cho McDonald nếu ông rút lui khỏi cuộc bầu cử tiếp theo. Không lâu sau đó, có tin McDonald tự sát. Một địch thủ chính trị khác của Ley, nghị sĩ Hyman Goldstein, cũng “tự sát” khi nhảy xuống vực sâu năm 1928.

Ý đồ sát nhân của Ley được chứng minh năm 1946, nhưng trong một vụ án khác. Lúc đó, ông ta dã chuyển tới Anh và bị kết án trong vụ sát hại một nhân viên quán bar trẻ tên là John Mudie. Ley nghi ngờ cô bồ của ông ngoại tình với Mudie và đã ra lệnh cho sát thủ siết cổ Mudie rồi bỏ xác trong một cái hố. Ley qua đời một năm sau đó vì đột quỵ trong bệnh viện của tù nhân.

8. Vụ chiếc xe phát cháy

Năm 1930, Alfred Rouse đã làm giả cái chết của chính ông ta bằng cách giết một người đàn ông bằng búa tạ rồi đốt xác người này trong xe hơi của ông. Rouse bị nhìn thấy rời khỏi hiện trường, bị bắt, kết án và bị treo cổ. Tuy nhiên, nhân thân của nạn nhân trong chiếc xe cháy là điều bí ẩn.



Trong một thời gian dài, người ta cho rằng nạn nhân là William Thomas Briggs. Briggs mất tích trên đường đi khám bệnh vào khoảng thời gian vụ sát nhân xảy ra. Ông có vẻ ngoài giống với Rouse và là nạn nhân lý tưởng.

Nhưng đầu năm 2014, các thành viên gia đình Briggs đã quyết định đi thử DNA để giải quyết dứt điểm vụ án. Nhưng khi có kết quả, các mẫu DNA của họ không hề khớp với nạn nhân. Ai là người đã bị Rouse sát hại, và chuyện gì đã xảy ra với Briggs? Đó là những câu hỏi không bao giờ được trả lời.

7. Julia Wallace

Vụ sát hại Julia Wallace ở Liverpool năm 1931 đã làm rúng động nước Anh một thời. Ngày 20/1/1931, một người đàn ông tự nhận là R.M. Qualtrough gọi điện thoại tới Câu lạc bộ cờ vua Liverpool để nhắn tin cho một thành viên trong câu lạc bộ, William Herbert Wallace.

Viên thư ký trực lúc đó nghe máy và chuyển tin nhắn yêu cầu Wallace tới số 25 Menlove Gardens East (Menlove Gardens Đông) vào tối hôm sau. Wallace làm nghề đại lý bảo hiểm, nên những tin nhắn như thế không có gì đặc biệt lắm.



Khi Wallace tới chỗ hẹn vào tối hôm sau và tìm con đường đó, ông phát hiện ra là có các đường North (Bắc), South (Nam) và West (Tây) Menlove Gardens, nhưng không có East. Cho rằng có ai đó đã chơi khăm mình, ông quay về nhà, nơi ông thấy vợ mình đã bị sát hại dã man trong phòng khách.

William Wallace bị bắt và kết án giết người, nhưng phán quyết được đảo ngược ở phiên phúc thẩm. Hai nghi can khác xuất hiện. Một là Richard Parry, 22 tuổi, vừa mất việc ở hàng bảo hiểm Prudential do bị William Wallace bắt gặp nhào nặn sổ sách.

Người còn lại là Joseph Marsden. Julia Wallace đã trả tiền để quan hệ tình dục với Marsden, điều Marsden che giấu vì ông ta sắp cưới một phụ nữ khác trong một gia đình giàu có. Nhiều cuốn sách đã được viết về vụ án này, nhưng không có câu trả lời cuối cùng.

6. Laetitia Toureaux

Khi Laetitia Nourrissat Toureaux lên chuyến tàu điện rời Porte de Charenton ở Paris vào lúc 6 giờ 27 phút một buổi tối tháng 5/1937, bà là người duy nhất trong toa hạng nhất. Khi chiếc tàu dừng ở ga tiếp theo chỉ một phút sau đó, ba người lên tàu qua các cửa ở hai đầu toa. Toureaux vẫn là người duy nhất ở đó, nhưng đã đổ gục với một con dao găm qua cổ.



Sự không tưởng là điều khiến vụ sát hại Toureaux gây ra rất nhiều chú ý, nhưng bản thân cuộc đời bà cũng kỳ lạ. Ban ngày, bà là một góa phụ người Italia làm việc trong một nhà máy sản xuất keo dán. Nhưng đêm xuống, bà là khách quen ở các hộp đêm thác loạn và cung cấp dịch vụ mat-xa cho một hãng thám tử tư. Bà cũng là một “đặc tình quần chúng” của cảnh sát Paris, một vai trò hẳn khiến bà có nhiều kẻ thù.

Toureaux còn được cho là cặp kè với Gabriel Jeantet, một phóng viên cánh hữu tiếng tăm lúc bấy giờ. Jeantet còn là tay tổ chức buôn lậu vũ khí cho nhóm tội phạm quyền lực nhất Paris lúc bấy giờ, một tổ chức khủng bố tên gọi “Comite secret d’action revolutionnaire”.

Biệt danh của họ là “Cagoule”, hay “Những kẻ trùm đầu”, do các thành viên của tổ chức thường mặc áo trùm đầu để che giấu nhân thân. Năm 1937, hai thành viên của Cagoule đã bị thẩm vấn liên quan tới cái chết của Toureaux. Họ nói kẻ thủ ác là tay sát thủ số một của Cagoule, Jean Filliol. Tuy nhiên, sau này một người đổi lời khai, còn người kia hóa ra đã bị cảnh sát đánh đập bức cung.

Chiến tranh Thế giới thứ hai bùng nổ năm 1939 khiến cuộc điều ra bị gác lại. Tới giữa những năm 1940, Filliol đã trốn sang Tây Ban Nha. Những người thích chuyện giật gân thì tin rằng Toureaux bị sát hại vì biết quá nhiều về một âm mưu liên quan tới Mussolini, do cách giết người đâm dao vào cổ là kỹ thuật chuyên nghiệp của các sát thủ Italia.

5. Harry Oakes

Thi thể của người giàu nhất Bahamas được tìm thấy vào sáng ngày 8/7/1943. Ông bị đánh vào đầu bằng một cây gậy nhọn, bị tẩm xăng rồi trét dầu hắc và lông vũ lấy ra từ một cái gối. Kẻ giết người đã định đốt ông, nhưng không được.



Harry Oakes làm giàu nhờ những mỏ vàng ở Canada trước khi chuyển tới sống ở thủ đô Nassau của Bahamas để tránh thuế. Thống đốc quần đảo này khi đó là Quận công Windsor, trước đó vốn là vua Edward VIII của Anh. Ông là bạn của Oakes và thay vì để cảnh sát địa phương điều tra vụ việc, ông gọi hai thám tử tư mà ông biết từ Miami tới.

Không lâu sau đó con rể của Oakes, Alfred de Marigny, bị bắt giữ và bị truy tố. Oakes chưa bao giờ thích De Marigny, và chàng trai trẻ sẽ thừa kế một gia tài lớn nếu Oakes chết.

Điều đó khiến De Marigny có hai động cơ, nên khi vân tay anh ta được tìm thấy ở hiện trường vụ án, anh lập tức bị đem ra xét xử. Các luật sư bên bị chứng minh rằng những tay thám tử tư đã bóp méo bằng chứng và sắp đặt để vân tay của thân chủ họ có ở hiện trường. De Marigny được tha bổng.

Một nghi can quan trọng khác là đối tác làm ăn của Oakes, Harold Christie, người đã ở trong căn nhà buổi tối hôm đó. Christie nói ông ngủ say và không nghe thấy gì. Ông có động cơ: Christie nợ tiền Oakes và không thể trả.

De Marigny viết sau phiên tòa: “Tôi tin chắc rằng Harold Christie lẽ ra phải bị xét xử và treo cổ vì sát hại Sir Harry Oakes”. Nhưng Christie chưa bao giờ bị điều tra và xét xử. Những người khác tin rằng bọn mafia là thủ phạm, khi chúng tìm cách tổ chức các sòng bạc ở Bahamas, nhưng bị Oakes phản đối.

4. Ma cà rồng ở Atlas

Lilly Lindestrom là một phụ nữ 32 tuổi đã ly dị sống ở Stockholm vào những năm 1930. Cô sống trong một căn hộ nhỏ và làm nghề gái điếm. Ngày 1/5/1932, cô đang lên kế hoạch ăn mừng ngày lễ Lao động với bạn mình Minnie Jansson, một phụ nữ 35 tuổi sống cùng tòa nhà và làm cùng nghề. Lilly có biệt danh “gái gọi” vì cô là người duy nhất trong tòa nhà có điện thoại.



Lilly nhận được một cuộc gọi từ một khách hàng tiềm năng, hỏi ông có thể tới chỗ cô không. Lilly đồng ý, nên Minnie về. Minnie chỉ thấy bạn mình còn sống trong một khoản thời gian ngắn ngủi ngày hôm đó, khi Lilly sang mượn bao cao su. Vài giờ sau đó, khi Minnie gõ cửa phòng Lilly, không có ai trả lời. Minnie nghĩ có lẽ Lilly đã đi ăn mừng ngày lễ Lao động với người đàn ông khách hàng.

Mãi tới ba ngày sau đó người ta mới báo cảnh sát. Khi họ phá cửa vào, Lilly nằm úp mặt trên giường, lõa thể, với một cái bao cao su vẫn còn nơi hậu môn. Cô đã bị giết bằng ba cú đập vào đầu bằng một vật cùn. Quần áo của cô được xếp để gọn gàng ngay bên cạnh.

Còn nhiều điều khó hiểu khác liên quan tới vụ sát nhân. Trong phòng có một cái muôi (giá) múc canh lớn đẫm máu. Các điều tra thêm cho thấy máu là từ cơ thể Lilly, và kẻ sát nhân đã dùng cái muôi để uống máu. Bất chấp những nỗ lực của nhà chức trách, các chi tiết về vụ giết người vẫn bị rò rỉ ra ngoài, và báo chí địa phương gọi kẻ sát nhân là Ma cà rồng vùng Atlas, theo vùng mà Lilly sống.

Tám trong số các khách hàng của Lilly bị điều tra, nhưng không có ai là nghi can. Minnie không nhận ra giọng trên điện thoại mà cô đã nghe được, nhưng nói người đàn ông tỏ ra nhẹ nhàng và lịch sự. Không có dấu tay hay vật đáng ngờ nào để lại ở hiện trường vụ án. Một giả thuyết nói kẻ sát nhân có thể là một cảnh sát đã đập Lilly bằng dùi cui và biết cách che giấu tội ác. Dẫu thế nào, kẻ sát nhân mãi mãi là một bí ẩn.

3. Mary Money

Tối muộn ngày 24/9/1905, thi thể bị cắt nát của một phụ nữ trẻ được tìm thấy trong đường hầm xe điện Merstham ở đông nam Anh. Đầu tiên, cảnh sát nghĩ đó là một vụ tự sát, nhưng khám nghiệm kỹ hơn, họ thấy một chiếc khăn đã được nhét vào tận cổ họng người phụ nữ xấu số. Thi thể của cô còn ấm, và nằm ở đó chưa lâu, có lẽ không đầy 30 phút, vào lúc một công nhân đường sắt phát hiện ra.



Không lâu sau đó, nạn nhân được Robert Money nhận dạng là em gái của anh ta, Mary Money. Cảnh sát cố gắng dựng lại những giờ phút cuối cùng của nạn nhân. Lúc khoảng 7 giờ tối, cô đã nói với bạn cô sẽ đi dạo và trở về sớm. Thi thể cô được tìm thấy lúc 10g55 tối.

Hai nhân chứng nói đã nhìn thấy cô ở nhà ga xe lửa địa phương tối hôm đó. Những người khác nói họ thấy một phụ nữ trẻ ngồi trong khoang hạng nhất với một người đàn ông. Chuyến xe lửa được đề cập đi qua đường hầm Merstham vào lúc khoảng 10g19 tối. Một nhân chứng nói anh ta nhìn thấy người đàn ông rời xe lửa một mình. Phải chăng đó là người đã ném Mary ra khỏi toa xe đang chạy? Cảnh sát điều tra mọi mối quan hệ với nam giới mà họ biết trong cuộc đời Mary, nhưng tất cả đều có bằng chứng ngoại phạm vững chắc.

Các sự kiện sau đó cho thấy anh trai của Mary đã không trung thực với cảnh sát. Năm 1912, anh ta sát hại hai phụ nữ, ba trẻ em rồi tự sát. Hai phụ nữ đó là chị em ruột và Robert đã cưới cả hai mà người kia không biết. Liệu Robert có vai trò gì trong cái chết của em gái anh ta hay không?

2. Yogtze

Gunther Stoll được tìm thấy bị thương nặng trong chiếc xe hơi của anh vào một sáng sớm năm 1984. Chiếc xe lao vào vệ đường trên đường cao tốc liên bang. Stoll đã uống khá nhiều trong buổi tối trước đó, và vụ việc có vẻ chỉ là một tai nạn giao thông đơn giản.



Stoll chết trên đường tới bệnh viện trước khi có thể đưa ra lời giải thích về vụ việc. Các khám nghiệm với những vết thương của Stoll khiến nhà chức trách kết luận anh đã bị cán qua trước khi được đặt trở lại vào trong xe.

Điều bí ẩn ở hiện trường là một mảnh giấy ghi chú bên cạnh Stoll. Trên mảnh giấy, anh đã viết “YOGTZE”. Đó không phải là từ có nghĩa trong bất cứ ngôn ngữ nào. Đó có thể là một mật mã hay cụm viết tắt, nhưng đã không ai phá được mật mã để tìm ra thông điệp cuối cùng. Vào ngày trước khi chết, Stoll đã nói với vợ “Anh hiểu rồi!” trước khi ghi chú lại và rời nhà.

Hai thập kỷ sau đó, cái chết của anh và mảnh giấy ghi chú vẫn không được giải đấp. Một số người nói ghi chú đó có thể là YO6TZE, một tín hiệu radio cấp cứu của Romania, hoặc có thể liên quan tới loại sữa chua TZE (Stoll là một kỹ sư trong ngành công nghiệp thực phẩm). Nhưng không ai hiểu được tại sao Stoll lại bị sát hại, và vụ án mãi là một bí ẩn.

1. Charles Bravo

Cái chết của Charles Bravo là một bí ẩn mà nhiều người tuyên bố đã giải được, nhưng các đáp án của họ đều khác nhau. Bravo là một luật sư bị sát hại bằng cách đầu độc chất antimon vào năm 1876.



Cái chết đau đớn của ông kéo dài vài ngày, nhưng Bravo vẫn bình thản và không muốn nói ai đã cho chất độc vào ly nước của ông. Nhiều người thời đó cho rằng sở dĩ Bravo không nói vì ông đã tự đầu độc mình, dù hành vi của ông trước đó không hề cho thấy ông sẽ tự sát.

Có bốn nghi can chính. Đầu tiên là Florence, vợ của Charles mới được bốn tháng, người bắt đầu chán ghét chồng vì nhu cầu tình dục quá độ của ông. Rồi có bác sĩ James Gully, người yêu cũ của Florence (và là nghi can số một, theo nữ tác giả trinh thám huyền thoại Agatha Christie). Mặt khác, người hầu gái, bà Cox, đã nghe thấy rằng bà sẽ bị đuổi việc và có thể thù Bravo. Cuối cùng, có giả thuyết cho rằng kẻ giết người là Charles Bravo, và ông đã vô tình đầu độc mình khi định giết vợ.

Tất nhiên, cũng có khả năng đó chỉ là một tai nạn. Thời bấy giờ, antimon được sử dụng để chữa nhiều bệnh. Nhưng dù thế nào, vụ án đã hủy hoại những nghi can. Sự nghiệp của Gully tan nát. Florence nghiện rượu và chết 18 tháng sau đó.
PHUTU Bình luận
Facebook Bình luận ()